Nếu có viết về chuyến du lịch Thanh Hóa hai ngày của chúng tôi, có lẽ nó sẽ giống như nội dung phần mới nhất của phim hề Charlie Chaplin, hoặc truyện Những người thích đùa của Aziz Nessin, bởi dù thời gian có vỏn vẹn 48 tiếng có lẻ, nhưng vì chúng tôi bên nhau, mọi thứ cứ buồn cười làm sao ý.

Tìm về Thanh Hóa trên chuyến tàu Bắc Nam thống nhất vào một buổi sáng mùng 10 đầu năm, một chút chộn rộn trong việc mua vé tàu, hay sự hốt hoảng cho kịp giờ tàu rời ga cũng chỉ như chút gia vị nêm nếm cho niềm cảm xúc háo hức đến không ngủ được của các thành viên. Sau 3 tiếng rưỡi, chúng tôi chạm chân xuống nhà ga thành phố Thanh Hóa, gặp chủ nhà Minh dâm hiếu khách, check in vài kiểu rồi bắt đầu viết cuốn sách du lịch mảnh đất nem chua bánh ướt hai ngày của mình.

 

Ngày 1

Bữa trưa thịnh soạn

Ngày đầu tiên tới, bố mẹ Minh đã chuẩn bị một bữa ăn thịnh soạn thiết đãi những vị khách trẻ tuổi từ xa. Tại mâm cơm, ăn không phải là điều chủ yếu chúng tôi làm.

Huế nhìn đĩa nem gần chỗ anh Ve: “Anh ơi đưa em đĩa chả!”

Thảo: “Ơ cái này gọi là nem chứ?”

“Ừ, nem!”. “Không, chả chứ, nem là cái viên tròn tròn ý!”. “Đâu, nem chứ!”

Ngọc Đặng sau một hồi trầm tư: “Không, gọi là chả nem!”

Có vẻ như bàn luận khiến thức ăn ngon hơn, vì một lúc sau, Ngân đắm chìm trong suy tư: “Cái này là cái môi hay cái muôi? Ngày xưa, tao được học kỹ càng là môi là môi trên mặt, còn muôi là dụng cụ múc canh. Ai mà nói sai tao chửi cho bằng chết!”

Cả bọn im lặng. Anh Ve: “Thôi mọi người ăn đi!” (!?!)

du-vi-xoan-quay-cua-cac-kieu-moi
Bữa trưa đầu tiên tại nhà khổ chủ Minh dubai

….

Hiền ngồi cách đó một chút, hỏi thăm tình hình mọi người: “Mọi người đi lại mệt không? Nhà Minh không khó tìm chứ?”

Diệu Hoàng: “Ừ, vui lắm. Thế Minh ơi, Môi trên Môi dưới là thế nào?”

Minh hồ hởi: “Thực ra đây là Môi, đi xe buýt sẽ có hai điểm dừng, để phân biệt người ta gọi Môi trên rồi đến Môi dưới.”

Dung: “À thế nhà cậu ở răng hả?”

du-vi-xoan-quay-cua-cac-kieu-moi
Trên xe buýt du hí tại Thanh Hóa

Minh: “Đây, kể cho mà nghe, có lần có một cô gái đi xe buýt, khi xuống, cô gái hô “Anh ơi, Môi. Môi anh!”. Người tài xế liền bảo “Ừ, anh đây. Em hỏi môi anh có chuyện gì thế?”

Cười nghiêng ngả.

 

Tìm kiếm giọng ca triển vọng

Sau khi ăn trưa và dọn dẹp, chúng tôi ra ngoài phòng khách hát karaoke. Chọn cho mình ca khúc “Chiều nay không có mưa bay” bản của Trung Quân Idol, Diệu Hoàng tự tin cất những nốt đầu tiên. Sau một hồi hát hết đoạn đầu, cô kêu lên: “Sao bản này lạ thế nhỉ?”

Hợp thản nhiên: “Thực ra bài này ai cũng quen, nhưng mày hát xong, mọi người chả biết đây là bài gì nữa!”

du-vi-xoan-quay-cua-cac-kieu-moi
Ca múa nhạc sau giờ ăn trưa

Chuyện biển Sầm Sơn:

1.Trên đường đi

Minh: “Mọi người biết câu này không? Sầm Sơn sóng vỗ dập dồn…”

Mọi người: “Thôi, thôi đồ Minh dâm này im ngay!”

Ngân Anh diện áo phông quần sooc ra biển, thêm cái băng đô xinh xinh trên đầu, đi đôi giày hầm hố. Không biết vì ghen tị hay sao mà Minh cứ trêu Ngân Anh là có phong cách bốc lửa, còn Diệu Hoàng thì cười ngặt nghẽo.Trớ trêu thay, sau khi lội nước biển, băng đô trên đầu Ngân Anh tụt xuống thành khăn đeo cổ, và Diệu Hoàng cùng Minh lại được dịp trêu Ngân Anh là không khác gì con cún ướt sũng bị lôi đi với cái xích màu vàng.

du-vi-xoan-quay-cua-cac-kieu-moi
Trước khi ướt không còn manh giáp

2.Cuộc chiến trên biển

Minh: “Thấy Ngọc không? Dám khô thế kia trong khi ta thì ướt. Chúng ta ra đó đi!”

Anh Ve và Diệu Hoàng: “Ừ được đấy!”

Lân la mon men, anh Ve giành lấy máy ảnh, điện thoại từ túi Ngọc, Diệu Hoàng cùng Minh song kiếm hợp bích bế Ngọc mang ra chỗ mọi người. Cả lũ ngày lập tức quăng cô gái xuống biển. Áo trăng tinh khôi Ngọc mặc đã trở thành một màu tinh khiết.

Minh: “À, anh nghĩ em dùng sai công dụng của áo này rồi! Áo trắng này em chỉ được mặc khi ướt thôi!”

Anh Ve lại ra vẻ tiếc nuối: “Lúc chúng nó vứt mày xuống nước nhưng vào chỗ nông, anh đã thấy không ổn rồi!”

Một lúc sau, trò chơi đắp tượng được diễn ra với người mẫu là Minh dâm. Chắc hẳn nếu ai ở gần khu vực của SAC lúc đó sẽ phải xấu hổ mà ra chỗ khác, bởi người mẫu của ta đang được tạo hình theo thân hình vừa nở nang vừa sáu múi.

Ngọc: “Ơ ai làm lại ngực cho anh Minh đi, chảy xệ hết rồi!”

Diệu Hoàng tay vạch một đường: “Phải có cái khe nữa!”

Còn Quân và Hợp thì hì hục bóp bóp nặn nặn phần giữa hai chân Minh.

Hải Hà: “Này, thiếu sáu múi rồi!”

Màn cuối của cuộc chiến tại biển là tiết mục hát chúc mừng sinh nhật Ngân. Vì Ngân “máu lắm” nên không thể xuống biển nên mọi người quyết định chia sẻ với cô nỗi niềm riêng này.

“Happy birthday to you. Happy birthday to you. Happy birthday to you. Happy birthday to you. Ngân máu lắm! Ngân máu lắm!”

du-vi-xoan-quay-cua-cac-kieu-moi
Sẽ để ảnh ở đây và không có gì để nói

Trang phục không thể thiếu

Khi đã bị ướt như chuột lột vì biển, những đứa con gái trong đoàn chợt có một sự quan ngại không hề nhẹ rằng có vài thứ trang phục nho nhỏ không thể thiếu nhưng đã quên mang theo – quần áo trong. Minh đã không quản ngại hy sinh cùng anh Ve hí hửng đi mua đồ nhạy cảm cho các chị em, lại còn nhiệt tình vào các hàng quần áo bô bô oang oang hỏi “Ở đây có bán áo lót không ạ?” làm Diệu Hoàng không biết chui vào lỗ nào cho bớt thẹn. Tuy nhiên, Diệu Hoàng cũng không phải dạng vừa, dù ngượng chín người khi vào cửa hàng tạp hóa mua áo, Minh cứ liên tục đứng bên cạnh chụp hình còn anh Ve chỉ trỏ chọn hộ, cô ấy vẫn mặc cả thành công hai cái áo màu hồng xinh xắn với giá 60k. Bỏ ngoài tai sự quyến rũ của cái áo chấm bi huyền bí, đoàn mua áo con ra về.Lại nói về loại trang phục này, anh Ve có một biệt tài khiến các cô điên đảo (một cách kinh hãi) mà anh tự phong – đó là có thể nhìn cái là biết ai có mặc áo trong không (vồn!!!). Thảo là minh chứng đầu tiên của anh trong đoàn, cô gái ngây thơ với bộ đồ ngủ màu hồng dày cộp ôm lợn bông đi lại trong nhà không thể qua mắt anh.

 

du-vi-xoan-quay-cua-cac-kieu-moi
Sau khi đã tã trên biển Sầm Sơn

Nửa đêm bàn đại sự

Buổi đêm, sau khi tắm giặt, ăn uống, nghỉ ngơi, cả lũ chui vào phòng nằm ngồi la liệt cùng nhau sắp xếp kế hoạch du xuân.

Lúc 11h, Diệu Hoàng: Mọi người quyết định đi! Còn rất nhiều điểm vui chơi mà sợ ngày mai không đi hết, như bến En, suối Cá, Thành nhà hồ, trường Lam Sơn, Lam Kinh,… Anh Ve cũng muốn mời mọi người về nhà anh chơi. Mọi người thấy sao nếu chúng ta dời lịch về từ chiều 11 sang sáng 13, và dành ngày 12 chơi tại Ninh Bình – quê anh Ve?

Thảo: “Em sợ bố mẹ lắm!… Nhưng… quẩy đi, không việc gì phải sợ!”

Quân: “Tôi gọi rào trước với bố mẹ là mai đi đâu rồi! Mai gọi lại báo về chậm một ngày là được!”

Ngọc: “Em phải về để chia tay đứa bạn đi du học!” Cùng lúc, cô làm động tác vẫy tay ba cái bất hủ mà sau đó đi vào từ điển điển tích của anh Ve.

Ngân Anh phát biểu không liên quan: “Thế mai đi chơi đâu hả mọi người?”

Và thế là câu chuyện ngay lập tức chuyển sang “Các danh thắng đáng đi của Thanh Hóa”.

“Đi bến En đi, em chưa được đi!”, “Đi Thành nhà Hồ đi, đến Thanh Hóa phải đi Thành nhà Hồ chứ!”, “Mọi người qua trường tớ chơi đi, trường Lam Sơn, một trong những ngôi trường hàng đầu Đông Nam Á (?!?).

Anh Ve phá game lần 1: “Ừ, ừ, ừ. Đi đâu, hay nhất là đi ngủ.”

Để ngã ngũ, Diệu Hoàng phải lên tiếng: “Thế này nhé, mai dậy sớm, 9h, đi Thành nhà Hồ đến 11h về, ăn trưa, nghỉ ngơi tại Thành phố, chiều đi bến En. Ok?”

Minh: “Thôi, mai 6h dậy đi, chơi cầu lông và dẩy đầm!”

“7h”, “Không,9h hẵng dậy”, “Thôi chốt 5h30 đi!”

Anh Ve phá game lần 2: Ừ, thế 10h dậy nhé!”

“Mà mai ăn gì hả mọi người, trưa và tối ý?”

Kết luận đúc kết là khi có quá nhiều người cùng bàn luận, thật khó để đi đến sự thống nhất nhanh chóng.

Ở góc kia, Ngân Anh cứ tiếp tục nài nỉ Hợp ở lại đừng về sớm.

du-vi-xoan-quay-cua-cac-kieu-moi
Du hí thành nhà Hồ

Ngày 2

Đi mua đồ thật khó:

Diệu Hoàng: Mọi người ơi, chúng ta vào cửa hàng tạp hóa chọn chút đồ ăn đi đường!

Mọi người tản ra các quầy đồ hàng và “Ê! Anh lấy cái này!”, “Không, em chọn cái này!”, “Cái này mới ngon mà!”

Sau một hồi chọn và mua, Diệu Hoàng vẫn đần ra với số tiền dư rất lớn không biết làm gì  – 3 nghìn.

Anh Ve nghĩa hiệp cất lời “Thôi anh cho mày ba nghìn, được chưa?” để rồi lúc sau anh bảo “Trừ vào tiền anh nợ mày – hai nghìn ý!”

Đối thoại kết thúc trong sự hoang mang đến tủn mủn vì tiền lẻ.

du-vi-xoan-quay-cua-cac-kieu-moi

Bánh khoái là bánh xèo:

Anh Ve: “Nước chấm là phải thế này!”

Tay anh rót tí giấm, tí hạt tiêu, nhưng trút nhầm cả đống ớt bột.

“Chết! Cay quá, làm sao giờ?” anh Ve trầm ngâm.

Từ phía xa, Na Na tới muộn. “Thôi, cho con Na Na ăn!” (tay lau lau miệng bát nước chấm cay xè của mình).

du-vi-xoan-quay-cua-cac-kieu-moi
Bữa ăn đầy sự bí hiểm

Bánh cuốn chấm nụ cười:

Minh hùng dũng dẫn đường chỉ mọi người vào một quán để ăn bánh cuốn. Minh dõng dạc hỏi: “Cô ơi ở đây bán bánh cuốn không cô?”. Cô chủ tiệm phũ: “Không!”. Ra là Minh dâm đã vào một quán phở. Cả lũ rú lên cười như điên dại.

du-vi-xoan-quay-cua-cac-kieu-moi

Chuyện đường tới thành Nhà Hồ:

1.Ngọc và nỗi lo về quê:

Ngọc nói một cách kiên quyết: “Em phải về Hà Nội đây! Tham quan thành nhà Hồ xong em bắt xe về.”

Mọi người: “Về kịp thế đ** nào được nữa. Từ Thanh Hóa về Hà Nội phải tầm 3, 4 tiếng, như hôm qua đã nói đó. Giờ em có bốn phương án chọn lựa: 1/ 50 – 50 (Dung bắt xe lên thành phố từ 8h, chắc giờ đang vất vưởng ở bưu điện chờ xe. Em ra đó đi cùng, tiền xe 2 củ chia đôi); 2/ gọi điện thoại cho người thân (bọn chị sẽ training em 2 cách xin xỏ phụ huynh vô cùng hữu hiệu; 3/ hỏi ý kiến khán giả (cả lũ rú lên cười tiếp) và cuối cùng là hỏi tổ tư vấn tại chỗ.”

du-vi-xoan-quay-cua-cac-kieu-moi

2.Cửa hiệu bán sách (phần 1):

Minh: “Ê! Mọi người ơi. Nhìn biển cửa hàng bán sách này: Mơi cu” (“mới – cũ” bị mất dấu).

Mọi người: “Chụp lại, chụp lại nhanh!” 

 

3.Chuyện trên đê (tập 1):

Diệu Hoàng: “Này! Em bảo nhé, em thấy rõ là hư cấu! Ngày xưa sao xây thành thấp lè tè thế thì quân xâm lược từ ngoài dễ như bỡn.”

Mọi người: “Bao nhiêu năm nó bị bào mòn rồi mày!”

Diệu Hoàng: “Thế đây nhé, hư cấu này. Nếu thành là nơi cho vua và các quan lại, thì người dân sống bên ngoài thành đúng không. Đi qua thành là vào được bên trong, lại không có cách chứng minh thân phận. Nhỡ có thằng địch trà trộn vào thì sao?”

Anh Ve: “Thì kệ m* nó. (Cả lũ rú lên cười). Một hai người vào thì cứ để nó vào. Theo Khổng Minh thì số quân tấn công phải gấp 3 lần số quân thủ thì mới chiến đấu được.”

Diệu Hoàng: “Này, em lại thấy hư cấu đây. Thế nếu có thằng giặc leo vào thành và mở cổng thành từ bên trong thì sao?”

Anh Ve: “Mày điên à? Cổng thành muốn mở là phải hàng chục người cùng mở, dùng ròng rọc kéo, hoặc cùng đẩy thanh gỗ then cài lớn trên cổng.”

Diệu Hoàng: “Còn điểm này cũng hư cấu này!….” (Câu chuyện về sự hư cấu mãi không có hồi kết)

du-vi-xoan-quay-cua-cac-kieu-moi
Tản mạn trên thành nhà Hồ

4.Chuyện tại cổng thành:

Ngân gọi Ngọc đang cầm máy ảnh: “Em ơi chụp cho chị với!” và đứng tạo dáng cạnh cổng thành hình vòm.

Mọi người ngán ngẩm: “Này, chụp bao nhiêu thế mà vẫn không chán à, chắc đủ để thay 365 cái ava suốt một năm đấy!”

Minh: “Không, cứ để nó chụp đúng 270 cái cho đúng 270 nghìn tiền nó đã tiêu ở đây cho tới lúc này.”

Và thế là Ngân lại lon ton chụp cái lỗ trông như cái mông trên vách đá.

 

5.Chuyện đi miếu thờ nàng Bình Khương:

Cả đoàn đi một chặng đường dài từ cổng thành phía Nam về cổng Đông Nam với mong muốn nhìn thấy viên đá in hình đầu người và hai bàn tay của nàng Bình Khương kiên trung. Đến GẦN cổng miếu, thấy ba cánh cửa đều đóng, cửa ở giữa có khóa, Diệu Hoàng bảo: “Này Quân, đẩy thử cánh cửa bên trái đi, tớ nghĩ nó chỉ khép thôi đấy.” Quân đẩy thử, cửa đã khóa trong.

Diệu Hoàng tiếp: “Vào tả ra hữu, sao nó lại đóng nhỉ? Để tớ làm thám tử điều tra nguyên nhân của chuyện này và tìm người gác miếu thờ cho.”

Cả bọn chụp ảnh và bỏ qua lời Diệu Hoàng.

Một lúc sau, người gác miếu đến, và thật bất ngờ, ông đẩy nhẹ hai cái, hai cánh cửa giữa và bên phải đều mở tung. Cả bọn rú lên cười như được mùa vì phán đoán sai lầm của thám tử Diệu Hoàng, ra là mười mấy con người đã cố gắng mở đúng cánh cửa bị khóa.

du-vi-xoan-quay-cua-cac-kieu-moi

6.Chuyện trên đê (tập 2):

Anh Ve: “Ra ngoài này rồi anh mới nói, mấy đứa có thấy hòn đá đầu người với hai bàn tay giống gì không? (Vừa nói anh vừa giơ hai tay chữ V lên, miệng chum chím một nụ cười duyên dáng) Giống selfie đấy!”

Minh: Ừ nhỉ! Thế chắc nàng Bình Khương là cụ tổ selfie rồi! Người đầu tiên biết tạo dáng khi chụp ảnh.

Cả bọn cười đến quặn thắt ruột gan.

Đi một lúc, thấy có hai viên đá hình chữ nhật xếp gần nhau, đất ở giữa lõm xuống, Diệu Hoàng hét lên như một phát kiến: “Này, giống cái bệ xí chưa?”

Ngân hí hửng chạy tới sau khi đã chụp hơn 800 pô ảnh “Đâu, để tao chụp!”

Anh Ve trong cơn đói quay quắt vì đã đến giờ ăn trưa: “Thôi tao lay mày, mày chụp xong tao xúc mày lên tao thờ!”

Cả bọn lại cười nghiêng ngả và suýt ngã vào mấy đống phân vệ đường.

 

7.Chuyện cửa hiệu bán sách (tập 2):

Lúc về đi từ phía ngược lại, biển cửa hàng lại có dấu đầy đủ. Diệu Hoàng thông minh hỏi: “Ơ, sao có dấu đầy đủ thế nhỉ?”

Hợp: “Vì nó có hai mặt chứ sao?  Mặt kia mới mất dấu. Đúng là thám tử lừng danh Diệu Hoàng!”

 

Chuyện xe buýt từ thành Nhà Hồ tới Thành phố:

Diệu Hoàng: “Còn bao lâu nữa thì tới tới Thành phố hả Minh?”

Minh đinh ninh: “Còn ba mươi phút nữa!”

Một lúc sau, Diệu Hoàng lại hỏi: “Còn bao lâu nữa Minh?”

Minh giọng chắc nịch: “Còn ba mươi phút nữa thôi!”

Và ba mươi phút sau, chúng tôi vẫn đang trên xe.

 

Chuyện xe buýt từ Thành phố về nhà Minh:

Xe buýt như một quán bar di động với các bài hát sau:

http://mp3.zing.vn/bai-hat/Xuan-oi-Xuan-Da-Ve-Remix-Vu-Duy-Khanh-DJ-H88-DJ-Sea/ZW69EU87.html

http://mp3.zing.vn/bai-hat/Bai-Ca-Tet-Cho-Em-Remix-pham-truong-thu-trang/IW8E7DCO.html

Và một số bài nữa chưa thể nghe ra bài gì vì độ remix thú vị của nó.

Diệu Hoàng: “Minh, làm đối ngoại xin bản full HD của mấy bài này về đây đi? Hay xin link cũng được.”

Anh Ve: “Hay ta ngồi nghe hết đĩa thì xuống, cùng lắm là xuống Sầm Sơn rồi đi bộ về?”

du-vi-xoan-quay-cua-cac-kieu-moi

Đêm hè sau cuối:

Tại xới ô ăn quan trên giường, khi Ngân Anh đang ngơ ngác nhìn mấy viên kẹo di chuyện trên các ô của trò ô ăn quan, Diệu Hoàng đã thắng được mấy ván và thua được mấy ván, anh Ve lúc đầu chẳng kịp hiểu, phải giơ từng viên kẹo lên gần mặt để đếm, nhưng về sau đã đánh cho Diệu Hoàng nợ 31,hay một cái ao, Ngọc Đặng thi thoảng tính không cần nghĩ và vơ hết kẹo tại ô quan về phía mình. Có thể nói, ô ăn quan là môn đấu não thú vị khi nhờ nó, các thành viên của SAC đã khám phá ra nét đặc trưng của mình, Diệu Hoàng “thường thì thua” nhưng cũng hay “bất bại”, Minh nhanh nhảu nhưng ẩu, anh Ve chậm mà chắc, hay làm Diệu Hoàng nhiều phen đau não nhưng đến ván cuối không dám lên ăn thua với Ngọc Đặng, còn Ngọc lại “chết vì hộp sữa chua mút dở”.

du-vi-xoan-quay-cua-cac-kieu-moi

Hai ngày lưu dấu những bước chân trải nghiệm, hai ngày viết nên những kỷ niệm không bao giờ muốn quên. Diệu Hoàng cứ mỗi lần có gì hay là lại nhắc tôi nhớ để mà viết vào note, lúc đó Hợp đã bảo rằng “Viết note thế này chắc giống “Hoàng Lê nhất thống chí” đây phải có nhiều câu “Muốn biết câu chuyện ra sao, xem hồi sau sẽ rõ.”

Nếu muốn tóm gọn note du lịch Thanh Hóa trong vài từ, đó sẽ là “Môi trên môi dưới cùng răng, xoắn quẩy, mơi cu, lăn cu bi, “Không!, “Em có bốn phương án chọn lựa’, cụ tổ selfie, “Tao xúc mày lên tao thờ”, tiên cảnh, chả hay nem, dối hay rối, 500 mét, 30 phút, và “Ngân máu lắm!”.

Advertisements