“HỎI THẾ GIAN TÌNH ÁI LÀ CHI

MÀ ĐÔI LỨA THỀ NGUYỀN SỐNG CHẾT” _ Lý Mạc Sầu

14/09/2016

  1. Thùy Minh VJ viết đôi dòng trên facebook cá nhân:

“Khi mình ôm Midori trên tay còn anh ngồi cạnh đọc sách, mình nói:
– Vậy là anh đã biết tất cả về em rồi…
– Là sao?
– Là anh gặp em lúc em là gái trẻ phơi phới, lúc có bồ, lúc độc thân, rồi trở thành single-mom, rồi mang bầu xấu xí, rồi giờ thì là làm mẹ lần 2, bụng thì to oành và đầy vết rạn…
– Còn gì nữa không nhỉ?
– Còn, giờ chỉ còn mỗi một việc là già đi và nhăn nheo như táo tầu cùng nhau nữa thôi!

#growoldtogether

P/S: Đêm lẻn lẻn lấy son viết lên gương trong nhà tắm. Ban ngày check lại thấy chàng móc cây son của mình, tự điền thêm 3 trái tim bé tí ở dưới cho đủ bộ từ lúc nào…❤️😂😂😂”

Được yêu một người nhìn thấy nhiều chặng đường đời của mình, cùng mình trải qua thăng trầm và cùng mình cố gắng, để rồi cùng già đi bên nhau quả là một điều đáng mơ ước. Rất tiếc, đời không như phim truyền hình. Chị Thùy Minh suy cho cùng cũng là người của showbiz. Cách chị nhìn đời và kể đời có thể vẫn mang hơi hướng điện ảnh. Tuy nhiên, em thực sự vẫn mong chị hạnh phúc.

14370085_1342876092432044_3722662115468535764_n.jpg

Nguồn: facebook Thùy Minh VJ

2. Vô tình đọc được:

“Hai đứa yêu nhau bảy tháng, cãi nhau trên ba trăm lần, lần nào cũng toàn những chuyện vặt vãnh, chẳng đâu vào đâu.
Có lần em trễ hẹn, trời nắng gắt nên tôi cáu bẳn. Vừa thấy em tôi liền than: “Em làm gì mà lâu thế? 2h anh còn có hẹn!”. Thế là em giận dỗi, “Vậy anh đi đi, không cần ăn trưa cùng em đâu!”. Tôi đến mệt với tính khó chịu của em, chán chẳng buồn dỗ. Cứ thế kệ em bỏ về, cất công tôi đợi cả tiếng, giờ nói không ăn là không ăn, xem ra tôi nên dứt khoát cho em hiểu.
Có lần đang nói chuyện vui vẻ, tự dưng em ngắt quãng: “Muộn rồi thôi em ngủ đây. Anh ngủ ngon nhé!”. Thế là tôi nổi điên, “Em nói chuyện với anh thấy chán quá chứ gì? Hay em còn tâm sự với ai khác?”. Thế là em tắt phụp máy đi, bỏ tôi trơ vơ trước màn hình điện thoại.
Cãi nhau nhiều như cơm bữa nhưng một ngày không gặp em là tôi rồ dại, chẳng thiết tha gì, chỉ muốn gây sự với em, em nói gì cũng được, chỉ cần không lặng im, thế là tôi đủ vui rồi.
Từ đó tôi hiểu, tình yêu cũng giống như mầm xanh, để nó lớn lên, chúng tôi phải vun trồng và chân thành chăm sóc.
Sau những lần cãi vã, có lần lên cao trào đỉnh điểm, chúng tôi lại nói lời chia tay, dù trong lòng đau đến tột độ.
Bữa trước, thấy em giận, nước mắt lưng tròng, tôi vừa thương vừa xót. Dùng dằng mạnh dạn ôm em một cái, một hồi gạt tay tôi ra, rồi em cũng để yên cho tôi siết chặt lại. Tim cùng nhịp tim, bao giận hờn quên hết, em với tôi lại huề.
Giờ mỗi lúc ồn ào, tôi chủ động im lặng, ngồi một lúc cho cơn thịnh nộ nguôi lắng, lại thủ thỉ với em: “Cho anh ôm thêm một cái nha!”. Thế là em lại rúc vào ngực tôi, tôi được thể hôn vài dấu lên cổ, chuyện lại tan như bong bóng, mặt nước lại yên ả, phẳng phiu.
Cho anh ôm thêm cái nha!, giờ em quen rồi, nghe thấy tôi nói vậy là cười thầm. Tôi biết em vui.
Là đàn ông, phụ nữ có sai cũng không được nặng lời. Bản lĩnh đàn ông không mất đi vì lời xin lỗi. Để người phụ nữ mình yêu tổn thương mới là hèn mạt.”

love.jpg

Tưởng chừng là những con người sáng suốt nhất cũng mù quáng trong tình yêu. Suy cho cùng, phần thắng thuộc về ai liệu có quan trọng?

Còn tiếp…

Advertisements